Author Topic: NGOẠI LỆ DUY NHẤT  (Read 1020 times)

Offline HaiBaos

  • Fresh!
  • *
  • Posts: 9
    • http://www.jvzoowsoreview.com
NGOẠI LỆ DUY NHẤT
« on: July 14, 2015, 08:15:12 PM »
Phải! Anh có thể không coi tôi l  gì cả, anh có thể sẽ rời khỏi cuộc đời tôi mãi mãi. Nhưng tôi muốn gặp anh lần cuối, muốn chạm v o anh lần cuối, muốn nói với anh rằng: "Anh l  ngoại lệ của em...Vì thế, em yêu anh!"

***



"Anh nói thế m  nghe được  ?"

"Tao nói thế đấy!"

"Anh v  cả gia đình anh l  một lũ vô tình khốn nạn!"

Một cái bạt tai thẳng v o mặt khiến mẹ ngã nh o xuống đất. Tôi vội v ng ôm lấy thân hình gầy guộc v  chịu lấy những cú đấm từ sau lưng, nước mắt chảy tan xuống môi mặn cay không phải vì đau. Tôi ngước đôi mắt đỏ hoắc, xoáy v o đôi mắt ông. Nhận ra đôi tay mình đã dội những cú đau điếng xuống cô con gái bé nhỏ chứ không phải người vợ của mình. Khuôn mặt tội lỗi, ông cũng đau đáu nhìn tôi ngân ngấn một h ng lệ, trước khi quay mặt v  chạy ra khỏi cửa.

***

Học chuyên toán nhưng say mê những cuốn tiểu thuyết tình yêu, thích l m những việc lãng mạn một mình. Tôi lúc n o cũng lang thang trên con đường riêng với những suy nghĩ độc lập, che dấu, giết chết một phần khao khát được yêu thương trong mình. Bởi từ lâu, tôi không còn tin v o tình yêu. Bởi nếu nó có thật, nó cũng chẳng đi đến đâu.

"Con sẽ không lấy chồng cũng chẳng cần yêu ai. Con sẽ ở vậy với mẹ" - Tôi nói r nh rọt như vậy từ cái ng y còn chớm dậy thì khi m  bạn bè xunh quanh mình còn đang ngây ngất với những cú cảm nắng "lãng xoẹt".

Đã gần mười năm trôi qua, mẹ gặng hỏi bao nhiêu lần tôi vẫn trả lời nguyên một câu như vậy. Đó chẳng phải l  lời ngây ngô của một đứa con nít, đó l  cách sống tôi lựa chọn. Tôi l m mọi thứ có sắp xếp theo sự lựa chọn của mình. Đối với tôi, không có số phận n o cả, tất cả đều nằm trong lòng b n tay mình.

Nhưng anh đâu có nằm trong đôi b n tay tôi. Anh không phải l  l  kiểu người thân thiện, biết cách nói chuyện đùa l m tôi cười, không biết cách l m cái trái tim vốn lạnh giá của tôi nồng ấm trở lại. Anh chỉ đơn giản ... khiến tôi phát điên.

Chúng tôi chỉ đơn giản như hai tảng băng buốt giá đang tan chảy vì nhau. Tôi thích được nhìn thấy anh cười, nghe anh gọi tên mình, niềm yêu thích trở th nh thói quen. Tôi thường cố gắng đi thật nhanh trước anh để anh gọi to tên tôi, v  khi quay lại sẽ thấy anh đang mỉm cười. Những ng y mùa thu v  mùa đông ấm áp hiếm hoi trong cuộc đời tôi...có anh.

Giữa chúng tôi không có một sự r ng buộc n o cả, bởi cả hai cùng sợ điều đó. Chỉ có những cảm xúc thật gần bên anh, những lúc tôi mệt mỏi v  có thể dựa v o bờ vai anh hít thở thật dễ chịu mỗi buổi chiều, mỗi khi khó khăn đều có anh bên cạnh dẫu chỉ l  một lời cổ vũ "Cố lên!". Hay những khi vô tình bắt gặp ánh mắt nhau, trao cho nhau những nụ hôn m  cả hai cùng biết đó không thể chỉ l  tình bạn.

Bạn bè cũng không khỏi tò mò hỏi han về mối quan hệ của chúng tôi m  bản thân tôi cũng không biết đó l  gì. Cả hai chúng tôi đều h i lòng v  hạnh phúc bên nhau. Có cần thiết đặt tên cho mối quan hệ khi m  tất cả những gì tôi cần chỉ l  anh thôi.